1. Nhân vật:
   Hà, Tú, Phú, bà bán hang.
2. Nội dung tiểu phẩm:
- Tú (vai đeo cặp mệt mỏi đi trên đường)
-Bà bán hàng: Khổ ! Bây gi mới tan học hở con, vào mở hàng cho u nào!
- Tú: Hôm nay con không có tin đâu u ạ.
-Bà bán hàng: Cứ vào đây! Cứ vào đây! U bán chịu cho.
-Tú: (Đi vào quán)
-Bà bán hàng: Đây, U bán chịu cho điếu thuốc này, hút vào là hết mệt ngay. Thơm! Ngon lắm!
-Hà: (Vừa đi vừa hát): “Tan trường, tan trường, tà áo tung bay tựa mây trắng…”(Hà thấy tú phì phèo điếu thuốc, vội dừng xe đạp, chạy lại kéo tú ra xa)
- Ê, Tú! Cậu chán đời muốn tự tử hay sao mà hút thuốc của bà ấy thế này.
-Tú: A, hà! Láo nào, việc gì tớ phải chán đời. Đầy người muốn béo như tớ mà có đượcđâu. Đố cậu béo được như “Bản thân” đây! (vỗ ngực). Thê…Thế cậu có biết mốt là gì không?
-Hà: Mốt à! Là…là…
-Tú: Là quay trở về cái cũ và khác đi một chút. Cậu biết không, 10 năm nữa mẫu người đẹp sẽ không phải là người gầy nữa mà sẽ là người béo lên ngôi đấy.
-Hà: Ới trời ui! Thật là nực cười bà con ơi, lại còn có chuyện ngược đời người béo lên ngôi người đẹp cơ đấy.
-Tú: Chứ sao nữa, thật chẳng khác nào mang đàn đi gảy tai trâu. Nếu có tí kiến thức nào về hội hoạ, chắc cậu phải biết, hầu hết tranh vẽ các mĩ nhân thời phục hưng đềulấy mẫu từ những người phụ nữ có thân hình mập mạp đấy.
-Hà: (Gật đầu); Ờ…ờ! Tớ cũng nghe nói như thế thì cứ cho là tớ kém cỏi v thời trang đi, nhưng cậu cũng có cái sai.
-Tú: Sai gì mà sai.
-Hà: Không biết sai cái gì a. Thế tớ hỏi cậu nhé vì sao cậu lại hút thuc lá.
-Tú: Biết rồi! Biết rồi! Khổ lắm nói mãi. Cậu định nói hút thuốc là có hại chứ gì? Vậy tớ hỏi cậu, cậu đã thấy ai chết vì hút thuốc lá chưa? Tớ thấy chưa ai chết vì thuốc lá mà chỉ thấy những người hút thuốc lá rất phong độ, rất đàn ông mà thôi (hit một hơi thuốc rồi nhả khói, vẻ rất khoái trá). Cậu nhìn xem tớ có ga lăng không nào?
-Hà: Đồ sĩ rởm! Có bao nhiêu việc để cậu thể hiện “phong độ đàn ông” như chăm học để giỏi hơn bọn con gái này! Sửa xe giúp mấy tụi con gái này! Dũng cảm hơn nữa thì xung vào thanh niên tình nguyện đi, làm được như thế, cậu sẽ trở thành người hùng trong mắt các “nàng” đấy. Việc gì phải tìm đến điếu thuốc chết người này.
-Tú: Thôi! Mỉa mai vừa vừa chứ. Nhà bác học của lớp hãy nói cho Tú mập này biết tác hại của thuốc lá đi.
-Hà: E hèm, cậu nghe này! Thứ nhất là: Trong thuốc lá có tới 40 loại chất có hại cho cơ thể người. Do đó tỷ lệ người nghiện thuốc lá có nguy cơ bị ung thư phổi, bị bệnh tim mạch cao gấp nhiều lần người không hút thuốc lá. Người hút thuốc không chỉ gây hại cho mình mà còn gây hại cho sức khoẻ của những người xung quanh. Thuôc lá cũng là chất gây nghiện nên đã nghiện thì bỏ cũng khó. Nguy hiểm thứ hai là: Tớ theo dõi biết được bà bán hàng này thường rủ rê, lôi kéo HS dùng ma tuý. Thậm chí bà ấy còn tẩm heroin vào thuốc lá, một số HS hút, chỉ một vài lần là bị nghiện ma tuý và phải phụ thuộc vào sự sai khiến của bà ta.
-Tú: Thế á! May có cậu mà tớ dừng lại kịp.Vậy chúng ta phải đi báo công an thôi! Cậu còn nhớ hôm học phòng chống ma túy, cô giáo đã nói là pháp luật sẽ xử phạt tù những người lôi kéo hoặc cưỡng bức người khác sử dụng trái phép chất ma tuý từ 2 đến 7 năm tù, phạm tội với người chưa thành niên thì bị phạt từ 7 năm đến 15 năm đấy.
-Hà: Ừ nhỉ! Thế thì chúng mình hãy đi báo cho các chú công an biết đi (Chợt có tiếng khóc từ sau lùm cây vọng ra).
-Hà và Tú (giật mình): Ai, ai đấy! (Chạy vào bụi cây lôi ra một người dáng còm nhom, thảm hại, đang vật vã, miệng cầu cứu: Tú, Hà ơi cứu tao với!)
-Tú: Ai, làm sao thế này! Bị cảm à! Nhìn khiếp quá! Hà gọi người cấp cứu.
-Phú: Tao…tao đây! Tao học cùng chúng mày năm lớp 10 đây.
-Tú: Phú, Phú! Cậu làm sao thế này. Hà gọi xe cấp cứu đi.
-Hà:  ối! Ai cứu với! Có người bị cảm nặng.
-Phú: Không phải gọi cấp cứu, chúng mày có tiền, cho tao làm một bị thuốc là khỏi ngay mà.
-Tú: (Sửng sốt) Sao! Cậu nghiện ma tuý à!
-Phú: Ừ! Heroin (vật vã). Cứu…cứu tao với.
-Hà: Trời ơi! Sao lại đến nỗi này. Trước đây cậu nổi tiếng là ngoan và học giỏi cơ mà.
-Phú: (Vật vã) Cha mẹ ơi! Vì thuốc lá đấy.

-Tú: Vô lý cậu hút thuốc lá thì làm gì đến nông nỗi như thế này.

-Phú: Đúng thế! trước đây tao cũng ngoan, học cũng giỏi. Nhưng từ học kỳ II lớp 10,vì muốn tỏ ra mình người lớn nên tao đã học hút thuốc lá. Có một thằng cùng xóm cho tao những điếu thuốc thơm này, ngon này. Tao hay chốn học ra ngoài tìm thuốc nên mới bị gọi là Phú lỉnh. Rồi tao bỏ học. Bây giờ nghiện nặng rồi, tao lấy trộm tiền của ông bà già. Bây giờ hết tiền, bị đói thuốc mà không dám về.

-Hà: Sao cậu không đi cai nghiện?

-Phú: Tao cũng muốn cai lắm chứ nhưng ông bà già thì giận, từ tao rồi, mà vào trại cai nghiện thì chắc rắc rối lắm, mà tao cũng sợ lắm.

-Tú: Cậu về xin lỗi bmẹ đi, rồi cậu quyết tâm cai nghiện ở nhà, hoặc làm đơn tự nguyện vào trung tâm cai nghiện tỉnh. Cậu yên tâm, luật phòng chống ma tuý đã khẳng định người nghiện có thể tự đăng ký hình thức cai nghiện và có thể đăng ký tự nguyện cai nghiện tại nhà mà
.
-Phú: (Rên rỉ, vật vã) Trời ơi, tớ chết mất, cứu tớ với.

-Hà: Cậu cố gắng lên! Chúng tớ sẽ đưa cậu về nhà và giúp cậu cai nghiện. Tớ nghe nói bố mẹ cậu cũng đang tìm cậu đấy.

-Tú, Hà: (Cùng đỡ Phú dậy) Nào chúng ta cùng về!(Cả ba đi vào)


Lời bình:
Các bạn ạ! Thế là chỉ vì không làm chủ được bản thân muốn đua đòi theo bạn xấu, Phú đáng thương và đáng trách, từ tập hút thuốc lá đã đi đến nghiện ma tuý.Kết quả là phải bỏ học, tự huỷ hoại nhân phẩm, danh dự của mình, vi phạm pháp luật,“thân tàn ma dại”, gây đau khổ cho cha mẹ, người thân.Từ câu chuyện đau lòng của Phú, chúng ta hãy nói không với ma tuý, cùng tuyên truyền với mọi người tích cực tham gia phòng chống ma tuý, để bài trừ ma tuý ra khỏi cuộc sống, nhất là đối với lứa tuổi vị thành niên.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Top